Truyện ngắn "Tam Giác Định Mệnh"
Minh và Quân đã yêu nhau từ thời đại học. Cả hai đều là những chàng trai trẻ đầy hoài bão, cùng chia sẻ ước mơ và những đêm dài tâm sự về tương lai. Minh là một kiến trúc sư, trầm ổn và sâu sắc, còn Quân là một nhiếp ảnh gia, nhạy cảm và giàu cảm xúc. Họ đã bên nhau sáu năm, tưởng chừng như không gì có thể thay đổi được tình yêu ấy.
Rồi một ngày, Duy xuất hiện.
Duy là bartender của quán cà phê nơi Minh và Quân thường ghé thăm. Cậu nhỏ hơn hai người vài tuổi, có đôi mắt sáng và nụ cười làm tan chảy trái tim bất cứ ai. Duy là kiểu người bề ngoài vui vẻ nhưng nội tâm lại chất chứa nhiều tổn thương. Từ lần đầu gặp nhau, Quân đã bị thu hút bởi sự tươi mới của Duy, còn Minh thì luôn có cảm giác gì đó khó diễn tả về cậu trai trẻ này.
Ban đầu, chỉ có Quân thân thiết với Duy. Cậu hay tâm sự với Duy về chuyện công việc, cuộc sống, đôi khi là cả chuyện tình yêu của mình. Duy lắng nghe, thấu hiểu, và một cách tự nhiên, tình cảm giữa họ dần lớn lên.
Minh cũng cảm nhận được sự thay đổi trong Quân. Có những đêm Quân về muộn hơn, có những cuộc trò chuyện giữa hai người bớt đi sự nồng nhiệt. Minh không ghen, nhưng anh lo lắng.
Một tối muộn, khi Minh đến quán cà phê đón Quân, anh thấy Quân và Duy đứng nói chuyện rất lâu trước cửa. Ánh mắt họ trao nhau không chỉ đơn thuần là tình bạn. Minh hiểu rằng, chuyện gì đó đã xảy ra.
Quân không thể phủ nhận rằng mình yêu Duy, nhưng cậu cũng không thể từ bỏ Minh. Cả ba người rơi vào một mối quan hệ phức tạp. Duy yêu Quân nhưng cũng biết rõ Quân đã có Minh. Minh không ghét Duy, nhưng anh đau lòng khi thấy người mình yêu dần xa mình.
Có một đêm, cả ba ngồi cùng nhau trên sân thượng của căn hộ của Minh và Quân. Minh mở lời trước:
"Chúng ta không thể cứ như thế này mãi được."
Quân cúi đầu, không biết phải trả lời thế nào. Còn Duy thì im lặng, đôi mắt hoe đỏ.
"Nếu cậu thực sự yêu Quân," – Minh nhìn thẳng vào Duy – "thì cậu có dám chấp nhận một mối quan hệ mà cả ba chúng ta đều có vị trí trong nhau không?"
Câu hỏi ấy khiến Duy sững sờ. Một mối quan hệ tay ba? Đó là điều chưa từng có trong suy nghĩ của cậu. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Minh, Duy nhận ra rằng anh ấy không nói đùa.
Quân bối rối, nhưng trái tim cậu đập mạnh khi nghĩ đến khả năng ấy.
Họ đã thử.
Ba con người, ba tính cách, ba tình yêu khác nhau. Minh và Quân không còn là một cặp đôi hai người nữa, mà trở thành một bộ ba gắn kết. Họ dành thời gian bên nhau, cùng đi du lịch, cùng chia sẻ những khoảnh khắc thân mật.
Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng màu hồng.
Duy đôi lúc cảm thấy mình chỉ là người đến sau, là kẻ thứ ba chen vào một tình yêu vốn đã hoàn hảo. Minh đôi khi tự hỏi liệu anh có thực sự chấp nhận được sự hiện diện của Duy không. Còn Quân, cậu luôn phải giữ thế cân bằng giữa hai người.
Một ngày nọ, Duy nói:
"Em nghĩ, có lẽ mình nên dừng lại."
Minh và Quân nhìn nhau. Họ biết điều này có thể xảy ra, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh đến thế.
"Em không muốn trở thành lý do khiến hai anh mất đi tình yêu của mình."
Quân nắm lấy tay Duy, còn Minh thì nhẹ nhàng nói:
"Nhưng chúng ta đã chọn yêu nhau rồi, Duy à."
Duy rời đi, để lại Minh và Quân quay về với cuộc sống của hai người. Nhưng có gì đó đã thay đổi. Tình yêu của họ vẫn còn, nhưng đâu đó trong lòng cả hai đều mang theo hình bóng của Duy.
Một năm sau, trong một buổi chiều thu, Quân nhận được tin nhắn từ Duy:
"Hai anh vẫn ổn chứ?"
Quân nhìn sang Minh, rồi nhẹ nhàng nhắn lại:
"Vẫn ổn, nhưng vẫn nhớ em..."